Nội dung truyện
Ta vốn chẳng thông cầm kỳ thi họa. Trước khi gả cho Úc Hoài Khiêm, bà mối hỏi sở trường là gì. Ta nghĩ hồi lâu, đáp: “Biết nhặt gạo.” Cả phòng đều bật. Úc Hoài Khiêm cũng, nhưng mang ý giễu cợt. Chàng: “Biết nhặt gạo cũng, trong nhà vốn cơm ăn.” Chàng là công tử thanh quý nổi danh kinh thành. Ai nấy đều cho rằng, nên cưới thanh mai trúc mã giỏi thơ từ. Thế nhưng cưới. Sau khi thành, hai phân chia việc nhà, nương tựa lẫn. Ta hỏi chê vô vị. Chàng gắp một đũa rau xanh bỏ bát: “Vô vị một chút cũng, ngoài những thứ đủ.” Câu ghi nhớ lâu, cho đến khi thanh mai của từ hôn trở về kinh thành. Trong yến tiệc Khúc Thủy, nàng chỉ thuận miệng ngâm một câu từ mới. Chén rượu trong tay Úc Hoài Khiêm khựng giữa trung. Tan tiệc, ở thư phòng trọn một trang câu từ. Ta cầm giấy lên, lập tức đưa tay giật, “Đừng xem.” Ta hỏi: “Hay đến mức cho xem?” Chàng im lặng chốc lát, giọng trầm xuống, “Nàng hiểu, cần gì hỏi.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
