Nội dung truyện
Mười ba năm thành. Ta mang thai chín, mất con cả chín, trở thành trò cho cả kinh thành. Lần cuối cùng mất hài nhi trong bụng. Ta giường, hình khô héo tiều tụy. “Tiêu lang, là với, khiến Tiêu gia tuyệt hậu,... trách?” “Ta trách nàng.” Ta gắng gượng kéo tay, đang định nhắm mắt an lòng, thấy nghiến răng buông những lời lạnh lẽo thâm độc. “Bởi vì... nàng căn bản xứng của con.” “Nếu vì nàng, Uyển Uyển ép hòa, đến chết cũng thể về nhà.” Biết chân tướng. Ta cơn giận công tâm, trực tiếp hộc máu mà chết. Lúc mở mắt nữa, về đúng cái ngày lóc om sòm đòi thắt cổ, ép tỷ tỷ chủ ban hôn cho. Tỷ tỷ như hoa lê đẫm mưa, ôm lấy chân. “Khanh Khanh, tỷ tỷ đáp ứng còn, cầu hoàng thượng ban hôn ngay, thành cho.” Ta lập tức ném phăng dải lụa trắng. “Không, cái thứ cặn bã đó cần nữa.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
