Nội dung truyện
Thành suốt mười lăm năm, phu quân vẫn chán ghét, chỉ vì trong mắt, là kẻ cả đời luôn tranh giành, luôn cưỡng đoạt. Ta từng khiến kế mẫu tức đến bỏ mạng, ép tiểu rời phủ, đuổi sạch đám thứ thứ, tự tay đoạt lấy quyền chưởng quản gia môn. Bởi, lúc lâm chung, Vệ Trầm Bích gặp lấy một. Chàng chỉ cầu thấy ruột của thêm một cuối. Ta lặng lẽ ngoài cửa, với Mi Nhi: “Ngày, vì giận nàng nên mới cưới tỷ tỷ của nàng, nhưng từng hối hận.” “Nàng cung nữ quan, tiền đồ như mây xanh rộng mở, danh tiếng vang khắp thiên hạ. Nếu năm nàng gả cho, nàng cũng sẽ giống tỷ tỷ nàng, giam trong chốn hậu trạch, uổng phí cả một đời.” “May mà, Mi Nhi, lỡ nàng…” Vậy còn thì? Năm, và cùng dự khảo hạch, thứ hạng của còn cao hơn nàng. Chuyện, rõ hơn ai hết. Chẳng qua vì yêu, nên cũng chẳng từng xót thương mà thôi.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
