Nội dung truyện
Tất cả mọi người trong cung đều rỉ tai nhau rằng vị phế phi bị giam nơi Lãnh Cung đã làm phật ý Tiên đế, kẻ nào dám bén mảng đến gần thì sớm muộn cũng chuốc họa vào thân. Thế mà ta vẫn lén lút bưng bát cơm thừa canh cặn chạy về phía Lãnh Cung. Không biết đã bao nhiêu lần ta bị đám cung nữ khác nhìn thấy rồi buông lời chế giễu."Ngươi chỉ là một tiểu cung nữ, lấy đâu ra tư cách mà nịnh bợ? Người ta đã sa sút như thế, coi chừng ngươi cũng theo đó mà rụng đầu."Ta chẳng buồn để trong lòng, ngày ngày vẫn đều đặn mang cơm suốt sáu tháng trời. Mỗi lần nhận lấy bát cơm, vị nương nương ấy đều yếu ớt nhìn ta, giọng khàn khàn:"Hài tử, ân tình của ngươi, nếu một ngày ta..."Nửa câu sau nàng chưa từng nói trọn, mà ta cũng chưa bao giờ xem đó là thật. Cho đến ngày tân đế đăng cơ, ta hoảng hốt thu dọn hành lý, định lặng lẽ trốn khỏi hoàng cung, nào ngờ vừa bước ra đã bị một đội Ngự Lâm quân vây kín bốn phía. Tên thái giám cầm đầu cười híp mắt nói:"Lâm cô nương, Hoàng thượng và Thái hậu nương nương cho mời. Người là tự mình đi, hay để bọn nô tài khiêng người vào cung Hoàng hậu?"Hai chân ta mềm nhũn...
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
