Nội dung truyện
Huynh trưởng của trọng sinh. Ta hỏi:"Muội và Vương Lăng Xuyên thể bạc đầu giai lão?"Huynh thở dài:"Tính nóng nảy ghen. Trong mắt, ngay cả một con muỗi cái cũng chứa nổi.""Lúc sắp lâm bồn, thấy Vương Lăng Xuyên thêm vài câu với biểu ở quê, tức đến mức loạn ngay tại chỗ, cuối cùng khó sinh mà chết, một xác hai mạng."Mấy lời khiến mà kinh hãi. Tối hôm đó, Vương Lăng Xuyên trở về phòng, chần chừ mở miệng:"Đêm nay thể... chỉ một thôi? Trong nha môn công văn khẩn cấp cần xử lý. Tối mai bù cho nàng ba, chứ?"Nhớ tới lời trưởng, vội vàng đẩy khỏi phòng."Không cần, một cũng cần! Công vụ quan trọng, mau."Vương Lăng Xuyên ngoài cửa sững sờ:"Nàng thật sự cần?"Ta đáp dứt khoát:"Không cần!"Đùa gì. Một ba nghĩa lý gì? Cho dù mê đến, cũng quan trọng bằng cái mạng nhỏ của. Khi biểu ở quê của Vương Lăng Xuyên tìm tới cửa, cố nén cơn ghen trong lòng, còn chủ động mời nàng ở phủ. Thậm chí còn giả vờ rộng lượng:"Phu quân thể yếu ớt, thêm một chăm sóc, cũng yên tâm hơn."Không ngờ biểu xong òa:"Hu hu hu... Biểu ca hạ thuốc?!""Hồi còn ở quê, một cày hai mẫu ruộng...""Lên núi săn thú, tự vác cả một con lợn rừng lớn...""Sao tới kinh thành thành yếu ớt thế?"Ta ngây. Người nàng... Là vị phu quân mỹ mạo, tay trói gà chặt… là Vương Lăng Xuyên của?…
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
