Nội dung truyện
Giang Vân Vọng là người cả đời ta từng thấy coi trọng quy củ nhất. Thế mà giờ đây, y phục xộc xệch, tóc đen tán loạn, chẳng còn chút dáng vẻ công tử khuôn mẫu đất kinh thành. Chàng ngửa đầu cầu khẩn ta, khóe mắt ửng đỏ, đưa tay móc lấy ngón tay út của ta: “Nương tử, coi như thương hại ta một chút đi.” Nhà nào hòa ly mà lại còn đem cả phu quân theo chứ? Ta liếc chàng một cái, lặng lẽ che mũi ngẩng đầu nhìn trời. Giả bộ làm thê tử đoan trang thật mệt mỏi. Nhưng ta mới nghỉ ngơi có hai ngày, eo lưng cũng mệt rồi.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
