Nụ Cười Của Kẻ ĐiênFull

Nụ Cười Của Kẻ Điên

Tác giả: Đang cập nhậtĐã hoàn thành

Chương2
Lượt xem0
Cập nhật2 ngày trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Đọc ngay

Nội dung truyện

Tôi sinh ra đã ngang bướng, nghe chẳng lọt nổi lời người. Mẹ nuôi nói em trai được đi học còn tôi thì không, vì nó có “một thứ” hơn tôi. Thế nên tối ấy tôi cầm kéo — “cạch” — cắt phăng thứ “hơn tôi” của nó. Bố mẹ nuôi nổi điên, đánh tôi một trận nhớ đời, rồi đem tôi bán cho lão độc thân trong làng. Tôi chẳng tha, liền bỏ thuốc diệt chuột vào cơm lão. Hôm đó lão độc thân nhập viện, còn tôi bị đưa về nhà. Bố mẹ nuôi không cho tôi ăn, nói muốn để tôi đói mà chết. Đã thế thì ai cũng đừng có ăn! Tôi lao ra đồng, châm lửa, đốt sạch hết mùa màng trong làng. Vậy nên đến ngày bố mẹ đẻ tôi tìm thấy tôi, cả làng gõ trống, đốt pháo ầm ĩ. Mẹ nuôi nắm chặt tay mẹ ruột tôi khóc như mưa: “Con gái cô bệnh nặng lắm, có thời gian thì đưa đi chữa cái đầu đi.” Mẹ tôi lúc đó chẳng hiểu bà đang nói gì. Cho đến khi tôi về nhà, con gái nuôi của họ đến rồi thở dài trước mặt tôi. “Minh Châu, phòng cũ của em nhiều nắng hơn, tôi đã quen rồi, em nhường cho tôi được không?”

Danh sách chương

2 chương

Bình luận

để tham gia bình luận.
  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!