Nội dung truyện
Từ trong rãnh nước hôi ta vớt lên một mỹ nhân tàn tật, một lòng chỉ muốn tìm chết. Tưởng mình xui xẻo. Ai dè! Nhìn xem khuôn mặt kia, hàng mi kia, sống mũi kia, tặc tặc, đến Diêm Vương nhìn cũng phải hối hận vì đã câu mất hồn chàng. Ta xoa tay, miệng nhếch lên tiến sát bên tai chàng: “Công tử, kết thân nha? Bái đường, vào động phòng rồi chàng chết cũng chưa muộn!” Chàng bỗng trừng to mắt, khuôn mặt trắng bệch chớp mắt đỏ bừng như nhỏ máu, giọng run run vì tức: “Ngươi… ngươi… vô sỉ! Hoang đường! Không biết xấu hổ!” Aiya, ngay cả lúc mắng cũng dễ nghe đến thế. Ta bóp lấy cằm chàng, ép chàng nhìn ta: “Đồng ý không? Không đồng ý thì giờ ta làm thật đấy!”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
