Nội dung truyện
Ta đến cái tên Phó Vân Tịch, là một ngày bản lặng bên miệng giếng, trong lòng quanh quẩn mãi một chuyện lời giải. Ta đang tính xem dùng cách nào, mới thể khuyên Phó Vân Tịch thuận theo ý. Dẫu thì, cũng bỏ bạc mua về tròn hai năm trời. Suốt hai năm, mềm mỏng cũng từng, cứng rắn cũng chẳng thiếu, chỉ mong chịu yên lòng sống một đời cơm áo lo liệu. Thế nhưng vẫn một mực lạnh nhạt, chẳng buồn đoái hoài đến lòng. Mỗi nhắc tới chuyện, chỉ nhàn nhạt đáp đúng một câu: “Ta với ngươi hợp.” Hai năm đằng đẵng, cứ mãi tự hỏi trong lòng, rốt cuộc thế nào mới gọi là hợp. Phó Vân Tịch từng ý giải thích rõ ràng, thậm chí còn lười mở miệng thêm với nửa lời. Ngay lúc đang bế tắc đến cùng cực, tiếng bánh xe lạch cạch ngoài cửa tựa như mang theo một đáp án xa lạ tìm đến. Không lâu, Quận chúa An Ninh đưa tay che mũi, đẩy cánh cửa lớn nhà mà bước. Nàng trông thấy vị Thái phó thanh cao năm nào, nay đang đuổi lừa, cúi đẩy cối đá. Đôi mắt to của nàng tức khắc ngập đầy xót xa, như chỉ chực rơi lệ.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
