Nội dung truyện
Thuở, từng là một kẻ chẳng gì. Ta mạo nhận công lao của trưởng, đoạt mất mối hôn sự của thứ, còn ép Bùi Dục cưới chính thê. Bởi thế về, cái chết của vô cùng thê thảm, thê thảm đến mức chẳng lấy một bằng lòng đến cuối. Bùi Dục thậm chí còn dùng giọng lạnh như sương mà: “Nàng nếu thật sự gan chết, thì càng. Ngày mai sẽ cưới Ninh Uyển cửa.” Ta thành cho. Khi một nữa mở mắt, trở về đúng khoảnh khắc Thái hậu nương nương mỉm hỏi ban thưởng điều gì. Ta còn níu tay bà nũng, rằng gả cho Bùi ca ca nữa. Ta chỉ vị lão thái thái nhỏ bé, khẽ khàng thưa: “Vân Tịch theo Thái hậu nương nương đến hoàng tự thanh tu.” Hoàng tự là nơi uy nghiêm, xa xôi, ở tận cao. Một khi, lẽ cũng đúng như điều bọn họ hằng mong: đời kiếp, chẳng cần gặp nữa. Câu trả lời khiến Thái hậu nương nương khựng. Bà đưa tay vuốt nhẹ gương mặt, dịu giọng hỏi: “Hảo hài tử, lời của con là thật lòng? Con theo ai gia đến hoàng tự nghĩa là gì?”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
