Nội dung truyện
Ta là nhất mỹ nhân chốn Kinh thành, thế nhưng vì tính khí khờ khạo, chậm chạp nên chẳng ai dám cưới. Ngũ hoàng tử cầu xin trưởng tỷ nhà mà, trong lúc tự bạo tự khí rước về kẻ thế. Chàng tự giễu: “Kẻ ngốc sánh đôi cùng què, xem như trời sinh một cặp.” Ta mang cái tâm lớn mà an ủi: “Sau thế của trưởng tỷ, thế của Thái tử, hai cứ thế mà sống qua ngày.” Tại tiệc quy ninh, Thái tử cùng trưởng tỷ tình ý nồng nàn. Sắc mặt Ngũ hoàng tử khó coi, lòng cũng dâng lên niềm chua xót. Người ngoài nhạo hai là đôi nam oán nữ sầu. Trở về phủ. Ngũ hoàng tử quấn chặt xiêm y, lạnh bảo: “Đêm nay đừng hòng chạm một ngón tay của!” Ta ngoan ngoãn bên cạnh mà sám hối. Haiz, là, Thái tử đến mức xuất thần. Ta ngủ đến mơ mờ màng màng. Thì Ngũ hoàng tử đẩy một cái. Chàng giận dữ gằn giọng: “Thẩm Ngọc Phù! Nàng thật sự thành thật đến thế?! Bảo nàng chạm, nàng liền chạm thật!” Ta thật thà đáp lời: “Được, đóng giả Thái tử, còn đóng giả trưởng tỷ.” Ngũ hoàng tử liền cắn lấy môi, bắt ngậm miệng. Trong lòng thầm nghĩ, chẳng giao hẹn là thế của, cớ gì nổi trận lôi đình nữa chứ. Tâm tư của Ngũ hoàng tử, thật là khó mà đoán định.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
