Nội dung truyện
Trước khi Thái phi nương nương rời cung để lên đường thanh tu, ban cho một mối hôn sự. Người mà gả cho, chính là cháu ruột bên nhà đẻ của, Huyên Bối lặc. Ai chuyện cũng đều thầm bảo rằng Thái phi hồ đồ mất. Một tiểu cung nữ chuyên hầu hạ khác như, nếu thể gả cho thị vệ thì xem như gặp nhân duyên, lấy tài đức gì mà bước cửa phủ của một vị Bối lặc gia tập tước? Đừng là ngoài hiểu, ngay cả chính bản cũng từng nghĩ như. Dẫu rằng tay nghề nấu nướng của quả thật tệ, mỗi Thái phi nếm món đều đến sáng bừng cả mặt mày, nhưng cũng đến mức vui vẻ nhận nghĩa nữ, dùng lễ nghi của một Quận chúa mà gả cho Bối lặc chứ. Thôi, chuyện đến nước thì cứ thuận theo ý trời. Một chiếc bánh lớn từ trời rơi xuống, rơi trúng ngay đầu, lẽ nào còn đạo lý ăn? Thái phi nương nương từng, đứa cháu trai của, cho cùng cũng chỉ là một con khỉ nhỏ tham ăn mà thôi. Chỉ cần cho ăn no uống đủ, đảm bảo thể an vững vị trí đương gia chủ mẫu. Nếu như thế, cỗ kiệu hoa, cứ vui vui vẻ vẻ mà bước lên là. Kiệu hoa rời khỏi Chung Túy cung, qua cửa Tây Trực, dọc đường tiếng kèn tiếng trống hỉ hả vang lên náo nhiệt vô cùng. Ta trong kiệu, đong đưa theo nhịp kiệu, tai khúc nhạc vui tai, trong lòng cũng khoan khoái tả xiết.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
