Nội dung truyện
Hôm, Thẩm Độ, vị hôn phu của, đưa đoàn mang sính lễ đến cửa Tô phủ. Đáng lẽ đó là ngày hôn sự hai nhà định xuống trong tiếng chúc mừng êm ả. Nào ngờ biểu của, Liễu Tích Âm, đột ngột xông, dang tay chặn từng rương lễ vật, sống chết chịu để khiêng phủ. Nàng rưng rưng nước mắt, giọng mềm đến mức tưởng như chỉ cần gió thổi qua cũng thể tan. “Tô tỷ tỷ quá nhiều, cả dãy phố đều là cửa tiệm của tỷ, mà tỷ vẫn biểu ca vét sạch gia sản để sính lễ…” Thẩm Độ nhíu mày nhẹ, tựa như trách cứ, nhưng trong mắt chẳng mấy phần nghiêm khắc. “Tích Âm, thất lễ.” Liễu Tích Âm, đôi mắt lập tức đỏ hơn, nước mắt lấp lánh bên hàng mi. “Tích Âm dám thất lễ, Tích Âm chỉ xót xa biểu ca mà thôi…” Nàng yếu ớt như nhành liễu mưa, nhưng tay bám chặt rương sính lễ, nhất quyết đòi khiêng về một nửa. Thẩm Độ thở dài, sang bằng vẻ mặt bất lực. “Chiêu Ninh, Tích Âm tuổi còn nhỏ, nhiều chuyện hiểu, nàng đừng chấp nhặt với.”
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
