Nội dung truyện
Ta kết hôn với Thái tử bao lâu thì Thái tử phế bỏ. Ta cùng giam cầm trong phế cung suốt mười năm. Ta cuốc đất trồng rau, nỗ lực hết sức chỉ mong sống tiếp. Hắn điên điên khùng khùng, một chân đạp hỏng luống rau của, miệng lảm nhảm:"May mà nhốt ở đây là Thiển Ý."Thiển Ý là cô biểu nương tựa nhà từ nhỏ, giờ đây trở thành Thành Vương phi. Ta từng phế Thái tử dành trọn chân tình cho biểu. Lời điên khùng của khiến mười năm chung sống của bỗng hóa thành trò. Mãi về, Thành Vương đăng cơ tân đế, liền hạ hai đạo thánh chỉ. Một đạo ban rượu độc cho phế Thái tử. Đạo còn bắt đạo quán xuất gia. Ta trở thành Thái Huy chân nhân của Tử Vân quán. Chẳng mấy năm, trở thành Ngọc phi của tân đế. Người đời chê thủ đoạn cao tay, mê hoặc đế vương đến mức chẳng màng tình nghĩa với vợ cũ. Biểu oán hận đến chất vấn vì giành phu quân của nàng, vì theo phế Thái tử. Tân đế cũng hận. Hắn hận năm đó rõ ràng thấy thương, nhưng vì tham gia tuyển phi mà ngó lơ. Hắn trọng thương lành, bỏ lỡ thời cơ, mưu tính bao năm mới trèo lên ngai vàng. Thế nhưng về, trúng kịch độc, liệt giường bệnh. Hắn bỏ trống lục cung, dùng máu tim để cứu. Lúc sắp trút thở cuối cùng, ôm chặt, đến xé lòng:"Chỉ cần nàng sống tiếp, cái gì cũng đồng ý với nàng.""Ta phong nàng Hoàng hậu.""Ta cho phụ mẫu nàng về kinh thành.""Cho ca ca, tẩu tẩu cùng cháu nhỏ của nàng đều trở về.""Chỉ cần nàng sống tiếp."Ta đẫm lệ mờ mắt, đến sức để cũng chẳng còn. Mọi thứ quá muộn. Vì để như nguyện sớm hơn chút? Vì để trải qua một đời tồi tệ đến nhường? Trọng sinh một đời. Mẫu mừng rỡ với, Hoàng hậu chỉ danh cho tham gia tuyển phi yến. Ta sang biểu đang rục rịch thử, rủ mi mắt, khẽ giọng đáp:"Con."
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
