Nội dung truyện
Ta vốn trời sinh là kẻ lòng rộng rãi, gặp chuyện gì cũng dễ dàng buông xuống, chẳng mấy khi tự khổ. Sau một vô ý trượt chân rơi xuống nước, công tử đích tôn của Ôn gia, Ôn Hoài Ngọc, tự cứu lên khỏi dòng sông lạnh. Nhờ mà như một nhành dây leo mềm yếu, bỗng chốc bám lên cành cao. Từ, cùng phu quân ân ái hòa thuận, một đời hưởng trọn phú quý an yên. Điều duy nhất khiến tiếc nuối, chỉ là phu quân của mất quá sớm. Trước lúc lâm chung, chẳng kịp để cho nửa lời dặn dò, cứ thế lặng lẽ rời khỏi nhân gian. Ta sống đến tận năm tám mươi hai tuổi. Khi thở mong manh như tơ liễu cuối xuân, vị phu quân lạnh trong như ngọc bước giấc mộng cuối đời của. “Kiếp cưới nàng, vĩnh viễn mất yêu, ôm hận suốt một đời, chỉ mong kiếp đôi còn gặp.” Hả? Thì trong lòng, những năm tháng đau khổ đến? Hóa từ đầu đến cuối, chỉ một vui vẻ an mà sống đến tận cùng ư?
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
