FullLiệu Nguyên
Tác giả: Bất Vấn Tam CửuĐã hoàn thành
Chương24
Lượt xem0
Cập nhật1 giờ trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Nội dung truyện
Thể loại: đam mỹ, cường cường, hiện đại, tình hữu độc chung, đổi thụ…Chuyển ngữ: Muối(Văn án cập nhật 11/01/2020)Thang Sách Ngôn là bác sĩ của em trai Đào Hiểu Đông.Cậu bé bị mù, và vị bác sĩ ôn hoà, điềm tĩnh này chính là người cậu thích nhất, rất chu đáo và kiên nhẫn lắng nghe cậu.Vì em trai mình yêu thích bác sĩ này, cho nên Đào Hiểu Đông cũng cực kì có thiện cảm với anh. Những thứ dễ dàng có được lại không biết trân trọng.Đường Ninh được Thang Sách Ngôn nuông chiều bao nhiêu năm, không biết đây chính là “của lạ” được bao nhiêu người để ý tới. Đá xong lại muốn quay đầu, muốn nhặt lại.Nhưng chậm mất rồi, Đào Hiểu Đông đã ra tay rồi.Đào Hiểu Đông nhìn Đường Ninh, cười bảo với anh: “Bác sĩ Đường à, mặc kệ trước kia là của ai, thì giờ cũng là người của tôi rồi. Phàm là thứ trong tay tôi, chỉ cần tôi không buông tay, cả đời này anh không mang đi nổi đâu.”Nhà cũ bén lửa, bập bùng đốt cháy.Đổi thụ.(Liệu nguyên: Lửa thiêu đồng nội. Một đốm lửa nhỏ có thể thiêu cháy đồng quê. Ám chỉ thế lực mạnh mẽ, không thể ngăn cản.)
Danh sách chương
24 chương- 1Chương 1: “Nằm chiêm bao mộng cũ, tỉnh lại đã sang năm.”
- 2Chương 2: “Cho nên làm gì có thần tiên, bác sĩ giỏi giang đến mấy cũng chỉ là người phàm.”
- 3Chương 3: “Giữa chừng tan tan hợp hợp, họ cũng đã chia tay nhau mấy lần rồi.”
- 4Chương 4: “Ngạc nhiên rồi cẩn thận suy xét hai người, suy ngẫm từ ngoại hình cho tới khí chất của từng người một lượt, an
- 5Chương 5: “Anh Ngôn à, em nghĩ kỹ rồi.. Bỏ đi!””
- 6Chương 6: “Bình thường Thang Sách Ngôn gọi anh là “Tiểu Ninh”, chưa từng gọi thẳng tên anh. Hôm nay hắn vẫn luôn gọi là Đư?
- 7Chương 7: “Bệnh viện là nơi cho con người hy vọng, nhưng cũng đồng thời là nơi lấy đi hy vọng.”
- 8Chương 8: “Anh biết em đau.”
- 9Chương 9: “Đào Hiểu Đông nhìn qua một lượt rồi cất tiếng chào: ?Bác sĩ Thang.””
- 10Chương 10: “Cậu không giúp được nhưng tôi vẫn có thể giúp sức một chút, tâm lý muốn làm gì đó rất đáng quý, đừng bỏ cu?
- 11Chương 11: “Tay anh lạnh thế.”
- 12Chương 12: “Tình cảm sâu đậm cách mấy cũng không thể chịu giày vò hoài, bao nhiêu năm qua Đường Ninh đã mài trái tim Thang Sách N
- 13Chương 13: “Không thể vì anh nói em chưa trưởng thành thì em cứ hành xử như trẻ con mãi được.”
- 14Chương 14: “Thế ông đỏm dáng như vậy làm gì? Cưa sừng làm nghé như vậy ông tính làm gì hả?”
- 15Chương 15: “Trên eo hai tấc đồng thân, đoạn hẹp nhất ấy.”
- 16Chương 16: “Nơi này trời xanh thăm thẳm, đất đá vàng đượm.”
- 17Chương 17: “Tôi vừa mới uống, nếu anh không chê…”
- 18Chương 18: “Anh mặc quần áo chưa thế?”
- 19Chương 19: “Dáng cậu đẹp lắm mà.”
- 20Chương 20: “Lần tới muốn tìm người thế nào?”
- 21Chương 21: “Chỉ muốn đi ăn với anh một bữa, có được không?”
- 22Chương 22: “Tiếng “Anh Ngôn” này gần như khiến ba người mang ba suy nghĩ khác nhau.”
- 23Chương 23: “Thang Sách Ngôn mà anh nói là bạn của tôi. Mấy lời anh nói tôi thấy chướng tai, nghe không lọt.”
- 24Chương 24: “Là anh ta nói quá muộn.”
Bình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!