Nội dung truyện
Đêm buổi điện thí dành cho nữ khoa, hôn phu của lén phá khóa hòm văn, lấy bài sách luận về phép trị dịch trạm mà hao phí ba năm tâm huyết mới thành, đem trao cho kế của. Sáng hôm, giữa kim điện uy nghiêm, kế của thong dong thuộc bài văn như thể đó là tâm huyết của chính nàng. Tạ gia lập tức thuận thế bước, xin bệ hạ phong nàng khôi thủ. Còn, chỉ lặng lẽ đẩy quyển thi trắng vương một nét mực lên ngự án. “Thần nữ xin đổi đề.” Khắp điện đều cho rằng vì thua nổi nên mới sinh chuyện. Ta đưa tay chỉ dịch trạm thứ bảy trong bài thi của nàng, giọng vẫn bình lặng như nước cuối thu. “Dịch trạm Hàn Nha là nơi thần nữ tự bịa. Trên bản đồ Đại Ung, từng một dịch trạm nào mang tên.” Tiếng chuông điện thí vang đến hồi thứ ba, Lục Minh Châu dậy nộp bài. Nàng quỳ thềm son, hai tay nâng cao bài sách luận, cổ tay áo khẽ xô lệch, để lộ một sợi chỉ bạc mảnh mai. Sợi chỉ là của. Đêm qua, chính tay đặt nó trong hòm văn, dùng để buộc tập bản thảo gốc. Tạ Hành Chu hàng quan Bộ Lễ, ánh mắt lướt qua nàng khẽ gật đầu. Nhận tín hiệu, Lục Minh Châu liền cất giọng bài: “Thần nữ cho rằng bệnh cũ của đường dịch trạm vì thiếu ngựa, mà là vì trạm đặt quá nhiều, đường rối rắm. Nếu gộp mười hai dịch trạm thành chín, bỏ những trạm ít dùng, hợp nhất thẻ ngựa, tiết kiệm lương thảo, thì công văn khẩn mới thể thông suốt khắp nơi.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
