Nội dung truyện
Đến tận lúc sắp lên kiệu hoa, mới. Vị hôn phu của, bên cạnh một thất dễ thụ thai, từ lâu sinh cho năm đứa con. Không chỉ, thất còn từng cậy sủng sinh kiêu, tính tình cực kỳ đoan trang hiền lương. Đến mức, bà mẫu tương lai còn đặc biệt tới lúc lên kiệu hoa, răn dạy một phen: “Công lao của Vân Anh, đủ để vị trí bình thê, là nàng rộng lượng khoan dung, sợ tân phụ cửa sẽ khó coi, nên mới chủ động lui bước.” “Tân phụ, kính trọng Vân Anh cho đấy!” Nhà họ Quý chắc chắn rằng kiệu hoa tới cửa, nhà chỉ thể bịt mũi mà nhận. Nào ngờ, mẫu đầu liền xách thứ từ hậu viện gả. Ta cuống lên: “Sao thể để con nhảy cái hố lửa?” mẫu lạnh: “Con tưởng nó cũng là khúc gỗ mục như con?” “Thiếp thất bày trò phong phạm chính thất, cần loại hồ ly tinh như con trừng trị.” “Còn con…” Sau chuyện đổi, còn tìm nam tử môn đăng hộ đối nữa. Những kẻ tới cửa cầu cưới, đều là đám sa cơ lỡ vận nghèo, kém cỏi. Thế là, mẫu nghiến răng, đưa hậu cung…… cung nữ! “Nếu nam nhân đáng dựa, thì dựa bản lĩnh của chính mà sống tiếp.” “Đợi đến khi con lăn lộn chỗ trong hậu cung, ngày vinh hưu trở về dưỡng lão, cũng là một vị lão phu nhân tôn quý thể diện.” Không chứ, mẫu, con, con còn bản lĩnh lăn lộn trong hậu cung?
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
