Nội dung truyện
Vì cầu lấy một điềm lành trọn vẹn, cùng thứ trong nhà sắp đặt xuất giá cùng một ngày. Ta vốn gả phủ Tấn Dương Hầu, còn thứ Cố Thanh Vân thì gả cho con trai của vị thương nhân buôn vải lớn nhất kinh thành. Sau đêm động phòng hoa chúc, vị phu quân mặt, khẽ gọi một tiếng: “Bùi thế tử.” Gương mặt sáng sủa tuấn tú của nam nhân thoáng chốc liền trầm xuống. Ta tưởng rằng thích cách xưng hô, vội vàng đổi lời: “Bùi lang…” Sắc mặt nam nhân càng trở nên khó coi hơn. Chàng ghé sát mặt, từng chữ như nén chặt nơi đầu môi: “Ta họ Bùi, họ Phương, tự Văn Hách.” “Là thiếu đông gia của Kinh Vân Bố Trang.” Ngày mặt, Cố phủ vốn nên rộn ràng vui vẻ, thế nhưng lúc chìm trong một lặng ngột ngạt đến gần như chết chóc. Thứ Cố Thanh Vân trở về một. Ta cũng như. Vốn dĩ Phương Văn Hách cùng về Cố phủ. sợ mẫu nhất thời thể tiếp nhận nổi sự việc, bèn khéo léo tìm vài lý do, bảo tạm ở trong phủ. Thần sắc Phương Văn Hách lạnh nhạt, chỉ để một câu: “Nương tử sợ phận của tổn hại đến thể diện môn đình Cố gia các nàng?”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
