Không Gặp, Không Nợ, Không NhớFull

Không Gặp, Không Nợ, Không Nhớ

Tác giả: Đang cập nhậtĐã hoàn thành

Chương2
Lượt xem0
Cập nhật1 ngày trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Đọc ngay

Nội dung truyện

Tôi và Tạ Cảnh Chiêu kết hôn rồi lại ly hôn trước mộ của Bạch Nguyệt Quang anh ấy. Lúc kết hôn, anh ấy nói: “Đây là tâm nguyện của Tây Đường. Cho dù anh không yêu em, cũng sẽ cố gắng sống tốt cả đời này với em.” Lúc ly hôn, anh ấy lại nói: “Lần đầu tiên gặp cô ấy, anh đã cảm thấy Tây Đường quay về rồi.” “Anh đúng là đã từng hứa sẽ sống tốt cả đời này với em, nhưng giờ cô ấy đã trở lại, thì ai cũng phải nhường chỗ.” “Còn về đứa bé, nếu em nhớ nó, bất cứ lúc nào cũng có thể đến thăm.” Tôi mỉm cười lắc đầu: “Nó chắc sẽ không muốn gặp một người mẹ kế như tôi đâu.” “Hơn nữa, nó sắp có một người mẹ mới giống người mà nó luôn mong nhớ đến tám phần rồi.” Tạ Cảnh Chiêu lại hỏi: “Vậy em còn yêu cầu gì khác không?” Tôi nghĩ một lúc, mượn anh ấy cái bật lửa. Chắp tay thành kính trước ngọn lửa nhỏ ấy. “Từ nay về sau, không gặp lại.” “Nguyện kiếp sau, không gặp, không nợ, không nhớ.” Nói xong, tôi ném bật lửa trả lại tay anh ấy. “Tạ Cảnh Chiêu, lần này hy vọng anh cũng để tôi được toại nguyện một lần.” Thủ tục ly hôn đã hoàn tất, hành lý của tôi cũng đã được đóng gói gửi đi. Chuyến bay về quê sẽ cất cánh sau ba tiếng nữa. Còn bất động sản anh ấy để lại cho tôi, nhà chung bán đi, mấy căn hộ khác thì cho thuê. Tôi nghĩ mình cũng nên nói lời tạm biệt với thành phố mộng mơ này rồi. Từ sân bay chuyển sang xe buýt về thị trấn, rồi lại đổi sang xe liên tỉnh để về làng nhỏ. Tôi đã đi gần như cả một ngày.

Danh sách chương

2 chương

Bình luận

để tham gia bình luận.
  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!