Nội dung truyện
Thái tử chê là kẻ câm, chẳng nguyện cùng kết tóc se duyên. Dì hoàng hậu bèn chủ, đem chỉ hôn cho vị trạng nguyên lang xuất bần hàn. Trạng nguyên lang đối đãi với, phu thê hòa thuận, tình ý êm đềm như tiếng đàn sắt đàn cầm ngân vang giữa ngày xuân. Thái tử nhất quyết tin. Trong tiệc mừng thọ của hoàng hậu, buông lời nhục mạ ngay mặt. “Nghe nhà Trình ái khanh nghèo đến mức chẳng gì trong tay. Nay cưới một tiểu câm… chẳng lẽ là vì phận quận chúa của nàng, mượn nàng để một bước bay lên mây xanh?” “Sao thể như thế ạ? Tấm lòng của thần đối với quận chúa, từ đầu đến cuối đều là một mảnh chân tâm.” Trình Tuân sang một thoáng, trong đáy mắt còn vương ý e thẹn dịu dàng. “Nàng thẳng thắn rạng rỡ, hát. Thần chỉ một ngày tiếng nàng… liền trằn trọc khó yên, khó lòng an giấc.” Thái tử tức đến đỏ cả đôi mắt. Chỉ qua vài nhịp thở, “rắc” một tiếng giòn vang, bóp nát chén rượu trong tay, lạnh lùng về phía. “A Đào, cô hiểu.” “Ý là…” “Một kẻ câm như ngươi, ngày ngày còn thể hát cho?”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
