Nội dung truyện
Đêm hội hoa đăng tết Thượng Nguyên, và nha cận của Bùi Cánh cùng để mắt tới một chiếc hoa đăng. Theo quy định của chủ quán, ai đoán đúng câu đố thì sẽ chiếc đèn. Từ nhỏ thể. Dẫu là đoán đáp án, cũng chỉ thể nhờ Bùi Cánh đáp án. Bùi Cánh hiểu ý trong cử chỉ của. Thế nhưng ngay mặt, ghé tai nhỏ đáp án cho Vân Hóa. Vân Hóa như ý nguyện giành chiếc hoa đăng. Ta sững sờ tại chỗ, tức đến đỏ hoe cả vành mắt. Bùi Cánh đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Chủ quán, ai là mở miệng đáp thì đó thắng.” Ta vội vàng dấu: 【Rõ ràng là đoán đáp án!】 Hắn khẽ nhạt: “Thì? Vân Hóa từ nhỏ cô khổ nơi nương tựa, còn nàng sinh tất cả. Nhường cho nàng một chiếc hoa đăng thì gì?” Chỉ vì tất cả, nên nhường? Vậy nên, đến ngày mang sính lễ tới cầu, liền ngay mặt hai nhà mà: “Vân Hóa đáng thương, thứ gì cũng thiếu. Ta thì cái gì cũng, chỉ riêng thiếu một ngươi.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
