Nội dung truyện
Tiểu thúc núi hái thuốc, giữa lối rừng thanh vắng gặp một vị tiểu thư ong độc chích bên cổ. Chàng vốn là lang trung nơi thôn dã, trong lòng chỉ nghĩ đến việc cứu, liền vội vàng giúp nàng rút ngòi độc đắp thảo dược lên vết thương. Nào ngờ đến ngày hôm, nàng dẫn quan mai tìm tới tận cửa, nghẹn ngào: “Chàng chạm cổ, còn nới lỏng cổ áo cho, đời chỉ thể gả cho.” Nhà đời đời hành y, điều sợ nhất chính là vu cho tội mượn cớ chữa bệnh mà khinh bạc nữ tử. Kiếp, tiểu thúc vì giữ thanh danh cho y quán, cuối cùng chỉ đành cắn răng cưới nàng cửa. Nàng mang thai bước Lục gia, một mực đứa trẻ là sinh non. Tiểu thúc nàng nuôi dưỡng đứa con trai suốt mười năm, dạy nó nhận từng vị dược liệu, dạy nó học thuộc từng phương thuốc. khi đứa trẻ lớn lên, việc đầu tiên nó chính là cùng nàng trộm phương thuốc tổ truyền, phóng hỏa thiêu rụi y quán. Tiểu thúc lao biển lửa để cướp hòm thuốc, cuối cùng ngọn lửa nuốt sống. Ta chạy báo quan, gian phu của nàng chặn trong con ngõ nhỏ, một dao đâm thẳng xuyên tim. Sau khi trọng sinh, thấy vị tiểu thư bên tảng đá trong núi, một tay ôm cổ, giọng mềm yếu kêu đau. Tiểu thúc lúc đang đeo gùi thuốc lưng, định bước tới gần. Ta lập tức giật lấy hòm thuốc của, đầu gọi lớn tên kẻ què bán thuốc rắn chân núi. “Chu què.” “Chẳng ngươi là giỏi trị độc nhất, đây xem cho nàng.” “Chu què,, hôm nay cái cổ của quý nhân, chỉ ngươi chạm.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
