Nội dung truyện
Ngõ Liễu phía nam thành mới chuyển tới một vị tú tài nghèo. Áo xanh giặt đến bạc màu, rương sách cũ đến bong sơn, mà mày mắt trong trẻo sáng sủa, khi sạp đồ kho của, vẫn còn mang theo vài phần thanh quý của sách. Hắn hỏi: “Chu cô nương, thể cho ghi nợ ba văn tiền cánh vịt?” Ta đặt phập con dao xuống thớt: “Ghi nợ cũng, bóc tỏi để trừ.” Ta vốn tưởng như, hẳn là khinh thường một tiểu nương tử bán sạp đầy mùi khói bếp nhân gian như. Nào ngờ thật sự xắn tay áo xuống, bóc từng tép từng tép, bóc hết cả một sọt tỏi đầy. Về, sửa phương thuốc kho, chỉnh sổ sách, bảng hiệu, chống đỡ sạp nhỏ tửu lâu khắp nơi chèn ép của, biến nó thành cửa tiệm náo nhiệt nhất thành nam. Ngày đại tửu lâu ôm ba lượng tiền tháng đến đào, trốn trong hậu viện, ngay cả lời giữ cũng. Hắn chỉ khép sổ sách, nhàn nhạt: “Không.” Đối phương hỏi vì. Hắn ngước mắt về hướng đang ẩn, giọng ôn hòa như gió liễu ngày xuân: “Đồ kho của nương tử nhà, còn thơm hơn vàng.” Ta ôm sọt ớt, tim bỗng nảy mạnh một nhịp. Không chứ. Ta thành nương tử nhà từ khi nào?
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
