Nội dung truyện
Phụ thân nói, sau này ta chắc chắn sẽ trở thành Hoàng Hậu. Nhưng tự cổ chí kim, phàm là Hoàng Hậu đều khó giữ được thọ mệnh lâu dài. Ta sợ hãi, bèn chọn cách bỏ trốn để sống bình an, thế nhưng lần nào cũng bị tóm trở về. Vì vậy, cả kinh thành đều đồn đoán rằng Chu Hựu Khanh có khiếm khuyết gì khó nói. Nếu không, tại sao Tạ Tam Tiểu Thư lại bỏ trốn đến mười tám lần. Lời đồn dấy lên khiến Hoàng Thượng nổi trận lôi đình: “Nàng rốt cuộc muốn làm gì!” Ta nhăn nhó cười: “Thần nữ muốn được sống ạ.” Hoàng Thượng đành thở dài: “Yên tâm, ba đời nay, kẻ nào đối xử tệ với Hoàng Hậu của mình đều chẳng có kết cục tốt, trẫm còn muốn sống thêm ít năm nữa.” Vậy nên kẻ đoản mệnh không phải là ta ư? Nghe xong, ta vội vã thu dọn hành lý, dọn vào Trung Cung trong đêm, ngày ngày năm lần bảy lượt dâng tranh mỹ nhân lên cho Hoàng Thượng lựa chọn. Ta xun xoe: “Nhiều giai nhân như vậy, chẳng hay Bệ hạ có vừa ý ai?” Chu Hựu Khanh cười lạnh: “Cảm ơn, trẫm còn muốn sống thêm ít năm nữa.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
