Nội dung truyện
“Ê, Thẩm Ly, bà cái… Bùi Trạch Thâm sắp đính hôn đó.” Trong buổi họp lớp thời gian dài gặp mặt, thanh niên ôm một bụng ý chớp chớp mắt,. Đám lập tức ngưng ồn ào, rối rít Thẩm Ly trong góc. Hai năm mới thấy cái tên, Thẩm Ly trầm mặc chốc lát, vờ cứng cỏi nở một nụ,: “Thì thôi.” “Dù gì cũng là tình đầu của bà đó, bà khó chịu hả?” Thanh niên nghi hoặc. Thẩm Ly mím môi, lắc đầu: “Người yêu cũ mà, cũng thẳng lòng đất,…” khó chịu. Cô còn hết câu cửa phòng bao mở, Bùi Trạch Thâm ngay cửa cô với ánh mắt lạnh lùng: “Đi lòng đất?” Nghe mấy chữ, Thẩm Ly giật ngẩng phắt đầu lên cửa. Giọng… quá quen thuộc, quen đến mức khắc sâu xương tủy, hòa máu thịt, chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ để xé toạc vết sẹo lành từ lâu. Đầu óc Thẩm Ly rỗng tuếch, ngây nên phản ứng thế nào. Toàn bộ phòng bao bỗng nhiên yên tĩnh đến mức thể rõ từng tiếng hít thở. Bùi Trạch Thâm thẳng tới bên cạnh Thẩm Ly kéo ghế xuống, giọng điệu rõ ý tứ: “Đã lâu gặp, bạn gái cũ.” Thẩm Ly cắn môi, bàn tay khuất gầm bàn siết chặc. Cô thấy bản đáp một cách khô khốc: “Đã lâu gặp, Bùi… Trạch Thâm.” Sau hai năm, một nữa gọi cái tên khiến Thẩm Ly thiếu điều xỉu ngang ngay lập tức. Mọi ai ngờ Bùi Trạch Thâm sẽ tới. Trên thực tế, tuy họ gửi thư mời cho nhưng trong danh sách tham dự tên, nếu Thẩm Ly đến; song lúc gì cũng muộn. Thẩm Ly siết chặt nắm tay, cố tỏ vẻ bình tĩnh,: “Đừng… để ý những gì.” Bùi Trạch Thâm cô, tự rót rượu: “Em cũng gì sai, dù chúng cũng lâu liên lạc gì với.” Ừm, đúng thật là. Ánh mắt Thẩm Ly tối sầm, cô lẳng lặng nhích sang bên còn một chúc, cố gắng cách quá gần, phân rõ giới hạn. Không vì, Thẩm Ly cứ cảm thấy thở quanh Bùi Trạch Thâm trở nên lạnh lẽo hơn. Phòng bao nữa trở nên ồn ào. Các bạn học cũ bắt đầu trêu chọc Bùi Trạch Thâm, ánh mắt qua giữa cô và. lúc, cây kim của chiếc bàn xoay lớn bàn chậm rãi dừng mặt Thẩm Ly. “Thẩm Ly, đến bà kìa! Thật thách đây?” Thẩm Ly do dự: “Thật…” Nếu cô chọn thách thì chẳng họ sẽ trêu cô kiểu gì. Người chuyện đảo mắt,: “Được, hỏi bà, bà còn thích Bùi Trạch Thâm?” Tay Thẩm Ly khẽ run, cô vô thức về phía Bùi Trạch Thâm bên cạnh. Người đàn ông nghịch li rượu với những ngón tay thon dài, như thể thấy câu, hoặc cũng lẽ hề bận tâm chút nào. Phải, trong suốt ba năm bên, vẫn luôn là dáng vẻ. Sự im lặng trùm xuống phòng bao. Không để các bạn học kịp thúc giục, Thẩm Ly lên tiếng trả lời: “Dĩ nhiên là.” Không thích, mà là yêu. Đã hai năm, mà cô vẫn buông bỏ. Mọi khỏi thất vọng, song cũng ai thật sự coi trọng chuyện. “Kétttt” Đột nhiên, âm than chói tai của chân ghế kéo lê nền gạch vang lên. “chút việc bận, đây.” Bùi Trạch Thâm mặt mày lạnh lùng dậy, sải bước rời khỏi phòng bao. Trong phút chốc, ánh mắt ai nấy đều đổ dồn về phía Thẩm Ly. Cô cũng thể nào ở lâu hơn nữa bèn tìm đại một lí do cũng dậy rời chỗ. Đêm đen rét lạnh, gió cuốn những chiếc lá khô rơi xuống như một trận mưa. Thẩm Ly từ khách sạn thấy bóng dáng cao lớn mặt, bước chân khỏi khựng. Thấy cô, Bùi Trạch Thâm chậm rãi đến gần,: “Hai năm từ mà biệt, Thẩm Ly, em nợ một lời giải thích.”
Danh sách chương
34 chương- 1Chương 1
- 2Chương 2
- 3Chương 3
- 4Chương 4
- 5Chương 5
- 6Chương 6
- 7Chương 7
- 8Chương 8
- 9Chương 9
- 10Chương 10
- 11Chương 11
- 12Chương 12
- 13Chương 13
- 14Chương 14
- 15Chương 15
- 16Chương 16
- 17Chương 17
- 18Chương 18
- 19Chương 19
- 20Chương 20
- 21Chương 21
- 22Chương 22
- 23Chương 23
- 24Chương 24
- 25Chương 25
- 26Chương 26
- 27Chương 27
- 28Chương 28
- 29Chương 29
- 30Chương 30
- 31Chương 31
- 32Chương 32
- 33Chương 33
- 34Chương 34
Bình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
