Hiến MịFull

Hiến Mị

Tác giả: Sấu MậtĐã hoàn thành

Chương2
Lượt xem0
Cập nhật3 giờ trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Đọc ngay

Nội dung truyện

Tống Lang Ngọc - Thế tử phủ Trấn Quốc Công, từ nhỏ đã nức tiếng thần đồng. Chàng đoạt ngôi vị Thủ khoa trong kỳ thi Đình, được Thánh thượng dốc lòng ưu ái. Mới chập chững bước vào chốn quan trường, chàng đã chễm chệ ngồi lên chiếc ghế Thiếu khanh Đại Lý Tự, nắm trong tay quyền thẩm lý hình ngục. Khắp kinh thành, ai ai cũng biết vị Tống Thiếu khanh này nổi tiếng thiết diện vô tư, soi xét rõ ràng như gương sáng. Vào một ngày cuối đông, Tống Lang Ngọc từ nha môn trở về thỉnh an mẫu thân. Vừa bước vào nhà, chàng bèn bắt gặp một thiếu nữ với dáng vẻ kiều diễm đang e ấp đứng giữa sảnh đường. Mẫu thân cất lời giới thiệu:"Đây là Ôn Kiểu, biểu muội họ xa của con. Con bé sẽ đến phủ chúng ta tá túc một thời gian."Nghe vậy, thiếu nữ uyển chuyển nhún người hành lễ. Nàng cất tiếng gọi một câu"Đại biểu ca", chất giọng ngọt ngào, mềm mại đến mức như muốn vắt ra mật. Vốn dĩ quanh năm tiếp xúc với biết bao loại tội phạm, Tống Lang Ngọc chỉ cần liếc mắt một cái đã nhạy bén nhận ra vị biểu muội này tuyệt đối không hề đơn giản. Từ lúc đó, chàng bắt đầu âm thầm để tâm và quan sát nàng. Quả nhiên, Ôn Kiểu luôn mượn cớ thỉnh an để tìm cách tiếp cận Tống Lang Ngọc. Nàng tự tay pha trà, đích thân làm điểm tâm dâng lên cho chàng. Sự kiều mị, lả lơi nơi khóe mắt chân mày dường như chẳng hề muốn giấu giếm. Thậm chí, những lần chạm trán ngỡ như vô tình lại ngập tràn sự mập mờ có chủ ý. Tống Lang Ngọc thầm đoán rằng, mục đích của Ôn Kiểu là muốn quyến rũ mình để được gả vào phủ Quốc công. Nghĩ vậy, chàng sinh lòng chán ghét nàng tột độ. Ánh mắt chàng nhìn nàng chẳng khác nào đang nhìn một con chuột cống dơ bẩn chui lủi dưới rãnh nước ngầm. Thế nhưng, dù nàng có ra sức dụ dỗ hết lần này đến lần khác thì kết cục vẫn chỉ là thất bại thảm hại. Cuối cùng, dường như đã nản lòng thoái chí, Ôn Kiểu bèn quay ngoắt sang lôi kéo, quyến rũ vị đệ đệ thứ xuất của chàng. Đáng buồn cười là, nàng ta chẳng buồn thay đổi thủ đoạn, vẫn giở lại cái bài cũ rích: pha trà, dâng điểm tâm. Ấy thế mà thứ đệ kia lại cực kỳ hưởng thụ. Thấy cảnh đó, Tống Lang Ngọc thầm cười nhạt trong lòng, lại càng cảm thấy Ôn Kiểu thật là một nữ nhân lẳng lơ, không biết liêm sỉ. Nào ngờ, đến khi chứng kiến nàng cười nói vui vẻ bên cạnh thứ đệ của mình, hai má lúm đồng tiền ngọt ngào như chứa đầy mật ngọt, thì bình dấm chua trong lòng Tống Lang Ngọc lại bất ngờ vỡ nát. Chàng lập tức lôi tuột nàng vào thư phòng. Tựa như đang tra khảo tội phạm, chàng dùng giọng điệu bức bách, từng bước từng bước đập tan phòng tuyến yếu ớt của đối phương. Nhìn Ôn Kiểu đang rơi lệ thảm thiết, chàng mới kiêu ngạo ban phát một lời hứa hẹn: “Muội cứ giữ bổn phận cho tốt. Đợi sau khi ta thành thân, ta có thể cho muội vị trí thiếp thất."Nghe vậy, Ôn Kiểu khẽ cắn môi, rưng rưng gật đầu ưng thuận. Thời gian sau, trong cung tổ chức yến tiệc thưởng hoa. Ôn Kiểu đã hết lời cầu xin Tống Lang Ngọc đưa mình vào cung. Và rồi, mượn cơ hội ngàn vàng ấy, nàng đã diện kiến được Hoàng hậu nương nương... Lần tiếp theo Tống Lang Ngọc nhìn thấy Ôn Kiểu, nàng đang quỳ thẳng tắp dưới bậc thềm ngự điện. Hai tay nàng nâng cao một xấp bằng chứng định tội đã phủ bụi suốt mười năm ròng rã. Nàng dõng dạc xưng mình là con gái ruột của cố Thượng thư Bộ Công - Trần Văn Viễn, cúi đầu khẩn cầu Hoàng thượng lật lại bản án oan sai từ mười năm trước. Vào thời khắc ấy, nàng đã hoàn toàn cởi bỏ đi dáng vẻ ngây ngô, lả lơi giả tạo thường ngày. Nàng hiên ngang lẫm liệt, bừng sáng rực rỡ. Nàng không còn là con chuột cống chui lủi dưới rãnh nước ngầm nữa, mà đã hóa thành một ngọn đuốc rực lửa, thiêu đốt mọi ánh nhìn.... Lần thứ hai Tống Lang Ngọc"thẩm vấn"nàng, địa điểm lại là ở trong chính sương phòng của chàng. Chàng mạnh mẽ chiếm đoạt đôi môi nàng, giam cầm thân thể nàng, triệt để đập tan đi lớp vỏ bọc lạnh lùng, cứng cỏi ấy. Chàng ép nàng phải nhận lỗi, ép nàng phải nói lời xin lỗi, và ép nàng phải thừa nhận rằng... đối với chàng, nàng không chỉ đơn thuần là lợi dụng. Đêm đó, chàng đã trở thành người đàn ông đầu tiên của nàng. Thế nhưng, sau cơn hoan ái, nàng lại lạnh lùng buông lời: “Sự trong trắng của Kiểu Kiểu đã giao cho Thế tử, từ nay chúng ta xem như sòng phẳng. Sau này nam cưới nữ gả, không ai can dự tới ai."Nghe đến đây, gân xanh trên trán Tống Lang Ngọc giật liên hồi, chàng nghiến răng gầm lên: “Sự trong trắng của nàng đã trao cho ta, nàng còn dám gả cho kẻ nào nữa?""Gả cho Tiêu Thế tử của phủ Võ Định Hầu chứ ai."Nàng đáp lại bằng một giọng điệu nhẹ bẫng nhưng ngập tràn vẻ đắc ý:"Chàng ấy đã hứa sẽ cưới ta. Ngày sau chàng ấy kế thừa tước vị, ta sẽ đường đường chính chính trở thành Hầu phu nhân. Ngài xem, như thế chẳng phải là rất vẻ vang, rất vinh quang hay sao?"

Danh sách chương

2 chương

Bình luận

để tham gia bình luận.
  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!