Nội dung truyện
Trong yến tiệc Trâm Hoa hôm, Bùi Tẫn chỉ thuận tay hái một cành hải đường, cài lên mái tóc của tỳ nữ đang dâng hoa. Ta đuổi theo, vốn hỏi cho rõ ràng một, nhưng cách qua một tầng bóng hoa lay động, thấy tiếng đám bên trong đùa chế giễu. “Thế tử, chẳng lẽ ngài thật sự định cưới Ôn Nghiên Ninh, vị hôn thê định sẵn từ thuở còn nôi nữa?” Bùi Tẫn cau mày, giọng điệu thờ ơ lạnh nhạt. “Ba năm, từng cầu xin đại ca đưa gặp nàng một.” “Khi còn bé rõ ràng xinh trong trẻo như viên ngọc bích, mà lớn lên thành… giống hệt một chiếc bánh bao ngâm nước đến trương phình.” Đến lúc mới, thì mặt ong vò vẽ đốt sưng đến chẳng còn nhận dáng vẻ cũ, từng đến thấy. Ta định giải thích. Chỉ là khi lướt qua vai rời, chiếc khăn che mặt của vô tình rơi xuống. Sau, trong ngày đại hôn của và trưởng ruột của. Khoảnh khắc khăn voan đỏ vén lên, cả hỉ phòng bỗng lặng im đến mức rõ cả tiếng nến cháy. Bùi Tẫn siết chặt chiếc khăn che mặt năm xưa trong tay, thần trí như gió đêm cuốn mất. “Cũng chẳng là cưới…” “Chỉ là vốn yêu sắc, còn Ôn Nghiên Ninh dung mạo xí, nếu phủ thì cùng lắm cũng chỉ thể mà thôi.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
