Hàn Phong Thành XuânFull

Hàn Phong Thành Xuân

Tác giả: Đang cập nhậtĐã hoàn thành

Chương2
Lượt xem0
Cập nhật1 ngày trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Đọc ngay

Nội dung truyện

Mười năm rồi, ta vẫn chỉ là kẻ quỳ gối nghênh đón mang danh tài nữ. Nơi ăn thịt người này, không cắn người thì sẽ bị gặm đến chẳng còn xương. Ta run rẩy theo sau Thục phi, ngoan ngoãn làm con chó nghe lời nhất dưới chân nàng. Đêm Thục phi bị một dải lụa trắng tiễn đi, vị Thập hoàng tử kiêu ngạo kia bị đá đến trước mặt ta. Tổng quản thái giám giọng the thé quát: “Dạy cho tiểu điện hạ biết quy củ đi.” Răng lợi ta run lên, ta bước đến, cởi chiếc áo choàng bông cũ nát, choàng lên thân thể gầy yếu của hắn. “Trời lạnh, ngươi có chết cóng cũng đáng đời, đồ nghiệt chủng.” Hắn siết chặt áo choàng vương mùi mốc, đôi mắt đỏ ửng vì lạnh dán chặt lên mặt ta như muốn thiêu ra hai lỗ. Sỉ nhục hoàng tử được coi là công trạng, sáng hôm sau, ta được thăng vị, ban cho chỗ ở trong Noãn các. Ta đối diện đồng kính, tập mỉm cười sao cho càng thêm nịnh bợ. Hoàng thượng bước vào điện, ánh mắt lướt qua bàn cơm đạm bạc, lập tức bóp lấy cằm ta. “Hôm qua, là ngươi cho Thập hoàng tử một chiếc áo choàng mốc meo?” Hơi thở ta khựng lại, chờ đợi lưỡi đao giáng xuống. Ngài lại cúi người, hơi thở nóng hổi phả bên tai. “Đủ độc, hợp ý trẫm.” “Đứa trẻ đó, thưởng cho ngươi.” “Cứ tùy tiện nuôi làm món đồ chơi.”

Danh sách chương

2 chương

Bình luận

để tham gia bình luận.
  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!