Nội dung truyện
Góa chồng suốt mười năm, một một nuôi Tạ Vân Gián trưởng thành, cho đến ngày đề tên bảng vàng, trở thành trạng nguyên. Từ miếng cơm manh áo đến việc sinh hoạt thường ngày, chuyện nào cũng tự tay lo liệu, từng dám buông lơi nửa phần. Người đời ai nấy đều khen trinh liệt thanh cao, chỉ riêng, mỗi gặp như trông thấy rắn rết, tránh thì liền tránh thật xa. Trước đêm Tạ Vân Gián lên đường nhậm chức, mang áo đông đến đưa cho. Qua khung cửa sổ khép hờ, thấy với gã tiểu tư bên cạnh: “Khương thị nuôi mười năm, chẳng qua cũng chỉ mong đỗ đạt hiển vinh, để nàng cớ theo cùng nhậm chức mà thôi.” “Nàng tâm cơ sâu nặng, dám mơ tưởng đến em trai của phu quân mất. Vậy mà đời còn khen nàng vô tư trong sạch. Ta nhất định sẽ xin hoàng thượng ban cho nàng một tấm biển trinh tiết, cắt đứt hẳn cái ý định tái giá với của nàng.” Hắn từng lời chắc nịch như đinh đóng cột. Đáng tiếc, nghĩ quá nhiều. Ngày phu quân lâm chung, sớm lặng lẽ nhét tay một tờ hòa ly thư. Sau, khi rời, Tạ Vân Gián ân cần căn dặn: “Tẩu tẩu ở nhà đợi. Khi nào thuê nhà ở kinh thành, sẽ về đón tẩu.”
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
