Nội dung truyện
Bùi Việt, đương kim gia chủ của Bùi gia, xuất danh môn vọng tộc, tuấn nhã như ngọc, phẩm hạnh đoan chính, là mưu sĩ cận bên cạnh hoàng đế, tham dự cơ mật triều chính — nhân trung long phượng, là niềm tự hào của cả kinh thành. Chỉ điều… một “vết nhơ” khiến thiên hạ chê: cưới một cô gái quê mùa, môn đăng, hộ đối. Năm bảy tuổi, ông nội của Bùi Việt đường du sơn ngoạn thủy ghé qua Đàm Châu, cùng một vị hương ẩm rượu đàm đạo suốt đêm, ngờ trong cơn hứng chí định hôn sự cho cháu trai. Cả Bùi gia đều nổi giận — kinh thành sĩ tộc tin cũng tiếc nuối thở dài. chuyện thành, Bùi Việt dù, cuối cùng vẫn rước nàng cửa. Ban đầu, thực sự ưa nàng. Hai phận quá chênh lệch, trò chuyện chẳng hợp, thường viện cớ triều vụ, ngày nào cũng về muộn, mặt ngoài thì vợ chồng hòa thuận, lưng cách biệt như sông hồ, hề vượt quá giới hạn. Trong lòng nghĩ, Cả đời tương kính như tân — đó là sự tôn trọng lớn nhất thể dành cho nàng. về... Hắn bắt đầu về nhà sớm hơn, đêm cũng nhiều hơn, thậm chí, luôn nghiêm cẩn như đích mang về một bình rượu mạnh — loại nàng yêu thích nhất. Cho đến khi triều cục biến động, sóng ngầm nổi lên, liên tiếp xảy những vụ án lớn. Bùi Việt gánh vai trọng trách, ngày đêm lao tâm nơi triều đình, quên mất bên cạnh còn một vợ hiền thảo, âm thầm chờ đợi. Khi điều tra một vụ án…dấu vết dẫn thẳng về phía gối đầu bên gối. Dưới hành lang, đèn dầu vẫn cháy sáng, chiếu rõ đôi mắt của Bùi Việt — trong suốt mà sắc lạnh. Chỉ cần bước thêm vài bước về phía hậu viện, bí ẩn sẽ sáng tỏ. Có lẽ, sẽ bắt gặp nàng trong hiện trường phạm tội. Hắn thể chiếc giường gỗ, chờ nàng trở về, hỏi rằng — nàng, gì, nàng là ai, từ đến?… đó thì? Rồi sẽ? Có thể? Hương vị quấn quýt giữa môi lưỡi vẫn còn quanh quẩn nơi đầu lưỡi, Bùi Việt nhắm mắt thật sâu, lùi một bước.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
