Nội dung truyện
Tại tiệc nhận, mẫu đẩy một chén đến mặt, bảo dâng cho Tạ Minh Thoa - kẻ chiếm đoạt phận của suốt mười sáu năm qua. Bà bảo, hôm nay quyền quý cả thành đều tụ họp đông đủ, nếu dâng, Hầu phủ sẽ trở thành trò cho thiên hạ. Ta bưng chén lên, tay tưới thẳng tờ giấy sẵn lời cảm tạ. Nước đọng men theo mép bàn nhỏ giọt xuống. Nét mực tờ giấy từ từ loang, mấy chữ “Trưởng tỷ ân trọng”, “Thừa hoan tận hiệu” nhòe thành một mảng lộn xộn. Tay của mẫu khựng giữa trung. Hôm nay bà khoác bộ cáo mệnh phục trang trọng, búi tóc gọn gàng, mặt vốn đang treo nụ đàng hoàng đúng mực. Khoảnh khắc, chút diễn dịch biến mất."Tạ Tri Vi!"Phụ trầm giọng quát dừng. Ông ở vị trí chủ tọa, sắc mặt xanh xám."Ngươi đang gì?""Biết chứ."Ta đặt chén xuống,"Chén, dâng."Bốn phía chật kín quan khách. Có kẻ cúi đầu uống, kẻ âm thầm trao ánh mắt, cũng kẻ thản nhiên soi mói từ đầu đến chân. Hôm nay danh nghĩa là tiệc nhận. Hầu phủ tuyên bố với bên ngoài rằng mười sáu năm nữ nhi hai nhà vô tình bế nhầm, nay sự thật sáng tỏ, nữ nhi ruột thịt trở về, mà dưỡng nữ vẫn sẽ tiếp tục ở trong phủ. Mẫu mời ít quý quyến trong kinh thành đến. Bà chuẩn sẵn một màn đoàn tụ vẹn cả đôi đường. Ta chỉ cần theo những lời tờ giấy, mặt đông đảo quan khách cảm tạ Tạ Minh Thoa phụng dưỡng cha mười sáu năm, gọi cô một tiếng trưởng tỷ. Sau đó, mẫu sẽ tự tay nâng hai chúng dậy, cho bà hai nữ nhi, chẳng ai chịu thiệt thòi. Tất cả đều thể hài lòng. Trừ.
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
