Nội dung truyện
Nhờ dung mạo kiều diễm, nghĩa phụ nhận về nuôi nấng. Lại bởi trời sinh sức lực kinh, đưa phủ của Cửu Vương gia. Chỉ tiếc vận chẳng mấy hanh thông, ngay hôm khi phủ, Cửu Vương gia tống thiên lao vì tội mưu nghịch. Ta hỏi Cửu Vương gia rằng ngài vượt ngục. Cửu Vương gia buồn bực đáp: “Thiết lao trùng trùng, dù mọc cánh cũng khó mà bay thoát.” Ngay trong đêm, thiên lao san phẳng thành bình địa. Cửu Vương gia mọc cánh mà vẫn biến mất khỏi kinh thành, từ đó bặt vô âm tín. Ta tên là Vương Đại Chùy, là một tiểu mỹ nhân hình nhỏ nhắn, dung mạo xinh xắn đáng yêu. Lần đầu tiên nghĩa phụ thấy, kinh ngạc thốt lên rằng như tiên nhân giáng thế, lập tức móc bạc mua từ tay cha ruột. Một canh giờ, nghĩa phụ liền hối hận. Bởi vì lúc đánh xe ngựa cho, chỉ lỡ vung roi một cái, mà đánh gãy luôn chân của. Đến khi tìm cha để trả hàng, cả nhà dọn từ thuở nào, còn một chút tung tích. Nghĩa phụ nuôi suốt năm năm. Trong năm năm, ăn đến mức vét sạch gia sản của. Cũng may đến tuổi cập kê, nghĩa phụ bèn sốt sắng bắt mối, vội vàng đưa phủ Cửu Vương gia. “Cửu Vương gia tiền bạc chất đầy kho, dù con một bữa ăn hết mười thùng cơm, ngài cũng nuôi nổi.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
