Nội dung truyện
Năm lên bốn tuổi, thầy bói phán mệnh ta hình khắc song thân. Phụ mẫu bèn đưa ta đến thôn trang, mười năm ròng rã chẳng hề đoái hoài, cũng chẳng màng ta sống chết ra sao. Đến năm mười bốn tuổi mới đón ta về nhà, cốt để ta gả đi. Đích tỷ cười cợt: “Kẻ ngốc gả cho ma ốm, quả là trời sinh một cặp.” Phụ mẫu nói: “Nếu không phải hôn sự này chẳng thể từ hôn, mà đích tỷ của ngươi lại sắp gả vào chỗ cao sang, thì hạng như ngươi đến xách giày cho nàng ta cũng không xứng.” “Nữ nhi gả đi như nước đổ đi, về sau nếu không có việc gì thì đừng trở về nữa.” Chỉ duy có chàng nắm lấy tay ta, dạy ta viết tên mình. Chàng viết: 【 Nữ tử cũng nên tự tôn tự ái, không ngừng vươn lên, chí khí tiến thủ. 】
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!








