Dù Hèn Vẫn Được Vạn Người Mê

Dù Hèn Vẫn Được Vạn Người Mê

Tác giả: Hồ DuĐang ra

Chương2
Lượt xem0
Cập nhật5 giờ trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Đọc ngay

Nội dung truyện

[Nữ chính bên ngoài nhút nhát, bên trong đê tiện X nam chính thô bạo, hoang dã.] Hứa Nặc xuyên vai nữ phụ nổi danh vô dụng, sống chết mà dám quyến rũ cả dàn nam chính. Kết quả phận bại lộ, cô các nam chính đồng loạt trừng phạt, từ hôn, cuối cùng rơi kết cục bi thảm. Nào ngờ, đúng lúc, đám nam chính đột nhiên năng lực tiếng lòng! Hứa Nặc lóc cầu xin nam chính một: “Xin, sai, nên đẩy cô, là sai!” Nam chính 1 lạnh: “Cô cũng xứng nhắc đến cô?” Trong đầu vang lên giọng của cô: [Người em, đừng nữa, lúc cái mũi y như “của quý” hả?] [Ha ha ha, chẳng trách nữ chủ chịu nổi việc với khác, ai mà chịu nổi cái nhan sắc thần tiên chứ!] Nam chính 1:? Nam chính 2 nhục nhã cô mặt: “Cởi một món, đồ, cho cô một vạn.” Bị quyền thế áp bức, nước mắt giàn giụa, Hứa Nặc run rẩy ném xuống… hai chiếc vớ. Trong đầu nhóm nam chính vang lên âm thanh kỳ quái: [Nhanh, đưa chị đây thêm hai vạn nữa!] [Còn cả đứa em trai tìm nhiều năm thấy nữa? Nó đang ở nhà đấy, nếu đưa tiền sẽ cắt trĩ của nuôi nó!] Nam chính 2:… Đến lượt nam chính 3 vốn nên tay kết liễu cô, nhưng do dự. Hứa Nặc khó hiểu, cho đến khi vị hôn phu quyền thế một tay che trời, kẻ xưng là “bạo quân” xuất hiện. Hứa Nặc mới dám thở phào. Người đàn ông xuống cô, giọng trầm thấp mà lạnh lùng: “Có lời trăn trối gì?” Trong đầu vang lên: [Cho ngực!] [Vậy cho ngực!] Người đàn ông: “…” Không khí lặng ngắt như tờ.… Thì, trong quá khứ, mỗi một thiên chi kiêu tử đều cất giấu một bí mật: Tuổi thơ đen tối bất lực, một thiếu nữ như ánh dương sưởi ấm, xua tan bóng tối. Khi trưởng thành, bọn họ nguyện đem tất cả vinh quang dâng lên mặt cô. Nào ngờ, bọn họ nhận nhầm. Họ suýt chút nữa giết cô gái “vô dụng”… Cô mới chính là ánh dương thật sự của!

Danh sách chương

2 chương

Bình luận

để tham gia bình luận.
  • Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!