Nội dung truyện
Đêm thành, cùng tự xưng là phu quân quấn quýt bên màn hỉ đỏ, trải qua một đêm dài triền miên dứt. Đến lúc bình minh rọi qua song cửa, mới bàng hoàng rằng chồng thật sự của say đến bất tỉnh ở gian phòng bên ngoài, từ đầu đến cuối chẳng hề chuyện gì xảy. Còn nam nhân ở bên suốt đêm, khi sắc trời sáng vội vã khoác áo rời, hóa là một kẻ xa lạ. Tạ Tranh tỉnh rượu, kể đầu đuôi chuyện, song gương mặt chẳng hiện bao nhiêu gợn sóng, chỉ nhàn nhạt với: “Chuyện qua, nàng cần bận lòng.” Từ hôm trở, từng đặt chân phòng thêm nào. Người trong nhà chồng ngoài mặt vẫn giữ dáng vẻ hòa nhã, cơm áo từng để thiếu thốn, lời cũng luôn tỏ rộng lượng, mà chẳng một ai chịu đòi cho một lời công bằng. Suốt mười lăm năm về, Tạ Tranh đóng quân ở nơi biên thùy xa xôi, còn cô độc ở kinh thành, một gánh vác chuyện lớn nhỏ trong hầu phủ, đem bộ tâm sức vùi đó, đến nỗi những tủi hờn chồng chất lâu ngày hóa thành bệnh tật. Khi thể suy yếu đến mức gần như cạn kiệt, tình cờ cuộc trò chuyện kín đáo giữa cha chồng. Đến tận khi, mới Tạ Tranh sớm gây dựng một mái nhà khác ngoài biên ải, bên cạnh nữ nhân yêu, gối cũng con cái đề huề. Mà nam nhân từng phá hủy danh tiết của trong đêm tân hôn, chính là ruột của nữ nhân giấu bên ngoài. Đáng sợ hơn cả, trong đêm định mệnh, Tạ Tranh vẫn luôn phía bên cánh cửa, tỉnh táo thấy tất cả, nhưng lựa chọn khoanh tay mặc kệ. Chỉ bởi nữ nhân từng thủ thỉ bên tai: “Chỉ cần khiến nàng còn đường lui, mới thật sự thoát khỏi cuộc hôn nhân.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
