Nội dung truyện
Mọi người ở kinh thành đều biết, ta và Thái tử vốn là đôi lứa xứng đôi, mối lương duyên đã được định sẵn. Nào ngờ, một chuyến đi phương Nam đã đổi thay tất thảy. Hắn gặp nạn, được một cô nương chài lưới cứu giúp. Sau khi về kinh, hắn mang theo nàng, quỳ trước ngai vàng, một mực xin bãi bỏ hôn ước với ta. Chỉ vì một lời hắn nói “Giang tiểu thư tuy có nhan sắc chim sa cá lặn, nhưng về sau e khó giữ trọn đạo phu thê…”, thanh danh của ta lập tức tiêu tan, trở thành kẻ tội đồ trong mắt thiên hạ. Chẳng còn mặt mũi nào để ở lại, ta đành rời đi, lưu lạc nơi chân trời góc bể. Nhiều năm sau, một đạo thánh chỉ của Hoàng thượng triệu hồi ta về kinh. Khi ấy, Thái tử và dân nữ kia đã nên duyên được ba năm rồi. Tại yến tiệc thưởng hoa của Công chúa, Thái tử đến muộn, ung dung chuyện trò cùng ta, giọng điệu ôn hòa như thể bao chuyện xưa kia chưa từng tồn tại. Thế nhưng, khi hắn quay sang Thái tử phi, vẻ mặt liền thay đổi, lời nói lạnh băng: “Thái tử phi không an phận trong cung, còn ra đây làm gì? Chưa đủ làm ta mất mặt hay sao?”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
