FullĐoạn Tục Duyên
Tác giả: ĐOẠN TỤC DUYÊNĐã hoàn thành
Chương2
Lượt xem0
Cập nhật10 giờ trước
Hãy là người đầu tiên đánh giá
Nội dung truyện
Được đón trở phủ Tể tướng suốt một năm qua, dần quen với việc nhận. Khi Tống Nhược Vân một nữa ngã quỵ xuống ngay bên cạnh. Phút chốc, mắt nàng đong đầy những giọt lệ tủi hờn một cách đầy thuần thục, bằng ánh mắt ngập ngừng như thôi. Mẹ thất vọng tột cùng, chẳng thèm phân trần đúng sai dã giáng thẳng xuống mặt một cái tát nảy lửa:"Mang ngươi trở về, ngươi chẳng để yên một ngày nào. Buông tha cho ngươi một?"Cha lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, trưởng thì trưng bộ mặt lạnh lùng băng giá. Khoảnh khắc nhận, sẽ chẳng bao giờ đợi đến ngày họ tỉnh ngộ để trả sự trong sạch cho. Thế nên, chọn cách rời. Lúc, trưởng chẳng chút bận tâm, còn lạnh nhạt nới:"Những kẻ bên ngoài sẽ dung túng cho hạng tâm địa hiểm độc như ngươi. Chờ tới khi nếm mùi đau khổ, tự khắc ngươi sẽ đường mà bò về."họ lầm, ở bên ngoài sống hơn phủ Tể tướng vạn. Ta đội mưa, gõ vang cánh cổng lớn của Vương phủ. Ta quỳ sụp xuống mặt di mẫu vốn luôn đối nghịch với, nước mắt đầm đìa khẩn cầu:"Xin di mẫu hãy thu nhận con. Dẫu nô tỳ cho di mẫu, còn hơn nhiều con gái ruột của."
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!