Nội dung truyện
Vào ngày thứ bốn mươi bảy lễ cưới, vô tình phát hiện Quý Hoài Châu đổi tên lưu của trong điện thoại. Từ “Heo con” biến thành “Lâm Thư Dao”. bật, nửa đùa nửa thật hỏi vì đổi. Anh khựng trong thoáng chốc, vẫn dịu dàng như khi, đưa tay xoa nhẹ mái tóc. “Sắp cô dâu, còn gọi heo con thì trẻ con quá.” “Sau em là bà Quý, khí chất một chút chứ.” Nói xong, còn cố tình mở danh bạ ngay mặt, đổi tên thành “Vợ đại nhân”, cẩn thận gắn thêm một biểu tượng vương miện. bật, giơ tay đấm nhẹ một cái, trong lòng tự nhủ chắc là nghĩ quá nhiều. Cho đến hôm giúp chuyển tiếp một tập tài liệu công việc. Anh đưa điện thoại cho, màn hình vẫn đang sáng. Ngay lúc đầu ngón tay lướt qua màn hình, thấy cuộc trò chuyện ghim cùng. Tên lưu là “Heo con”. Ảnh đại diện là một cô gái xa lạ. Dòng tin nhắn mới nhất dừng lúc một giờ hai mươi ba phút sáng. “Heo con ngủ?” Đó là hai mươi phút khi tối qua ôm, rằng buồn ngủ quá, ngủ. Bàn tay đang cầm điện thoại của hề run lên. chỉ bỗng nhiên hiểu chuyện. Hóa cảm thấy biệt danh quá trẻ con. Mà là vì, nếu dành cùng một kiểu cưng chiều cho hai, sẽ dễ để lộ sơ hở. Thế nên thu phần từng thuộc về, giữ nguyên nó cho cô.…
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
