Nội dung truyện
Tam hoàng tử vốn là kẻ si mê âm luật. Ngày tuyển kế phi, nhất quyết lấy đàn, sáo đề thi khảo hạch. Đích tỷ nghiêm giọng cảnh cáo, tuyệt đối tranh giành hào quang của tỷ. Một khúc nhạc dứt, đích tỷ gảy đến nước chảy mây trôi, còn thì đàn hết chỗ đến chỗ khác, vụng về trăm bề. Thế nhưng, ai ngờ Tam hoàng tử mắc chứng cố chấp với sự mỹ. Nếu thể sửa cho đúng từng sai một, sẽ như đống lửa đống than, yên. Âm sai dương lệch, kiệu hoa rước vương phủ chính là. Thuở ban đầu, để uốn nắn những chỗ sai sót của, bất kể là lúc đàm đạo âm luật khi luận bàn chính sự, Chu Triệu Thanh đều tràn đầy hứng khởi. Chúng thực sự từng ít chuỗi ngày ân ái mặn nồng. ngày vui ngắn chẳng tày gang, thời gian trôi qua, dần rũ bỏ cơn mê mộng mà tỉnh ngộ:"Nếu tại ngươi ngu vụng về, thể bỏ lỡ một tri âm như đích tỷ của ngươi!"Ta từng cố giải thích chân tướng năm xưa, nhưng chẳng những tin, ngược còn hoài nghi cố tình lợi dụng tâm bệnh của để thu hút sự chú ý. Kể từ đó, ngay cả một lọn tóc vướng khuyên tai, một chiếc cúc áo lệch góc, trong mắt đều biến thành mưu kế quyến rũ đê tiện... Một đời mài mòn tâm can, u uất mà qua đời. Cơ duyên xảo hợp, trùng sinh trở đúng ngày Tam hoàng tử tuyển phi năm. Lần, đổi sang gảy khúc Tử Trúc Điệu. Tiếng đàn quy củ, gì xuất chúng, nhưng tuyệt đối phạm một sai nào. Chu Triệu Thanh cao xuống, đôi mày nhíu chặt, ánh mắt đầy vẻ ngơ ngác, bàng hoàng. Trái, ở phía góc khuất điện, Ngũ hoàng tử hướng về phía, u uẩn cất lời:"Thẩm nhị cô nương, thể mượn một bước chuyện chăng?"
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
