Nội dung truyện
Đúng lúc cuộc so tài giữa ta và sư muội sắp phân định thắng bại, thanh bản mệnh kiếm trong tay ta bỗng nhiên quay mũi, đâm trọng thương ta. Kiếm hồn nói: “Kiếm pháp của ngươi quá sắc bén, chắc chắn sẽ làm cô ấy bị thương. Ta không muốn ngươi phải mang tiếng làm hại đồng môn. Tình thế cấp bách, xin lỗi.” Người ta thường nói kiếm có linh hồn, sẽ trung thành nhận chủ. Nhưng ta đã cứu Mục Nguyên kiếm từ vực sâu, cùng nó vang danh thiên hạ, kề vai sát cánh suốt mấy chục năm. Thế mà nó vẫn ngạo mạn, bất kham. Mọi người đều khuyên ta: Duyên phận với thần kiếm là thứ không thể cưỡng cầu. Không phải của mình thì có cố chiếm giữ cũng chẳng thuộc về mình. Vậy thì chi bằng cứ nhường Mục Nguyên kiếm lại cho sư muội. Ta thấy cũng phải. Dù sao những năm qua dùng Mục Nguyên kiếm, ta cũng chưa phát huy được bảy phần công lực. Đã đến lúc phải chọn một thanh kiếm mới rồi.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!








