Nội dung truyện
Ngày huynh trưởng gom đủ tiền chuộc ta ra khỏi phủ, chính là một ngày đại hỉ. Tiểu công tử được sủng ái nhất trong phủ làm lễ đội mũ mười tám tuổi, cả phủ rộn ràng như hội. Phu nhân nghe không rõ là ai muốn rời phủ, liền tùy tiện sai người trả lại khế thân cho ta. Ta cầm gói hành lý nho nhỏ, khi bước qua cửa hông thì chạm mặt tiểu tư bên cạnh công tử, hắn trừng mắt nhìn ta đầy giận dữ. Ta cùng công tử cãi vã, giận dỗi đã mấy ngày. Hắn cố tình kể cho ta nghe vị hôn thê của công tử xinh đẹp thế nào, rộng rãi ra sao. “Người ta tùy tiện ban thưởng, cũng là dạ minh châu to bằng trứng gà! Yến nhi, một nha hoàn như ngươi lấy gì so với người ta? Được làm thiếp đã là ban ơn cho ngươi rồi!” Ta chỉ cười nhạt: “Vậy sau này công tử ắt sẽ được hưởng phúc.” Hắn say khướt, nhìn ta ngồi lên xe bò cũ kỹ bụi mờ, loạng choạng đi theo sau. “Ê, ngươi định đi đâu? Ta nói cho ngươi hay, trò giận dỗi bỏ nhà đi chẳng ăn thua đâu!” “Nếu không biết điều, công tử sẽ thật sự không cần ngươi nữa đâu!”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
