Nội dung truyện
Năm thứ bảy Sau khi phụ hoàng đồng ý ban hôn cho ta, ta tràn đầy vui sướng chạy đi tìm Thẩm Nhạn Bạch. Thế nhưng, lại bắt gặp kẻ vốn đang cáo bệnh nằm liệt giường ấy, đang đứng dưới gốc cây vẽ tranh cho một nữ tử. Từng dòng chữ bỗng dưng hiện lên trước mắt ta: 「Yêu nữ chính đối với nam phụ mà nói, dễ dàng như hơi thở vậy.」 「Sự khác biệt giữa yêu và không yêu thật sự quá lớn, nữ phụ vẫn không nhận ra Thẩm Nhạn Bạch chẳng hề thích nàng ta sao?」 「Nếu nữ chính không xuất hiện, nam phụ ở bên ai cũng được, nhưng khi nữ chính đã tới, hắn ta chỉ chọn nàng ấy mà thôi.」 「Tam công chúa cũng thật đáng thương, nhưng nam phụ cũng chẳng có lỗi gì, ai mà biết được mình sẽ đột nhiên rung động với một người chứ, dù sao hắn và Tam công chúa cũng chưa xác định quan hệ chính thức.」 「Ta thấy nam phụ này mang số khổ rồi, Tam công chúa chi bằng hãy để mắt tới vị Thế tử đến từ phương Nam kia kìa, tuy kiêu ngạo hống hách nhưng sức khỏe tốt, còn tốt ở chỗ nào thì đừng hỏi.」 Hóa ra, đây chính là lý do Thẩm Nhạn Bạch hứa với ta sẽ xin phụ hoàng ban hôn, nhưng rồi lại đột ngột ngã bệnh suốt nửa tháng không thể vào cung. Hắn đã có người khiến trái tim mình thật sự rung động. Ta suy nghĩ một chút, ném lại cây trâm hắn tặng, xoay người rời đi. Thực ra, trong nửa tháng hắn không vào cung đó, ta cũng đã nhìn trúng một người khác.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
