Nội dung truyện
Sắp đến ngày nghiệp đại học, vị hôn phu tổng giám đốc của – Cố Cảnh Diễn – tổ chức cho một bữa tiệc đính hôn cực kỳ long trọng. Anh còn riêng cho một chiếc thẻ phụ, rằng tiêu thế nào thì cứ tiêu. vốn quyết định sẽ đụng đến chiếc thẻ đó. Không ngờ tức giận: “Đường Đường, em là vợ, tiền kiếm đương nhiên là để em tiêu thoải mái. Em chịu tiêu, chẳng là yêu? Hay em đang hủy hôn?” Anh đỏ cả mắt, gần như cầu xin tiêu tiền của cho bằng, nếu sẽ ăn ngon ngủ yên. Vậy nên đành tượng trưng tiêu hai bữa cơm combo giá rẻ cho lệ. Ai ngờ đến lúc định đặt một bữa trưa sang trọng “đầy tình yêu” cho, nhân viên phục vụ báo rằng chiếc thẻ vượt hạn mức. nhắn tin hỏi hạn mức tiêu dùng, lúc mới đó là thẻ phụ hạn mức năm trăm nghìn tệ. nghĩ chắc bận quá nên quên mất từng quẹt thẻ ở, nên cũng nhắc thêm, chỉ định đợi sang tháng hạn mức phục hồi “mượn hoa dâng Phật”. Không ngờ, hôm ôm cả xấp kê quẹt thẻ đến tận chỗ của, ném thẳng mặt gào lên: “Đường Tri Chi! Em đúng là loại mê tiền! Anh bảo em cứ tiêu thoải mái, chứ bảo em trong ba ngày quét sạch năm trăm nghìn tệ?!” “Hóa đó em giả vờ dám tiêu là vì chê hạn mức thẻ thấp? Với kiểu phá tiền như em, may mà cưới về, thì sản nghiệp nhà sớm muộn cũng em đốt sạch!” Anh hủy hôn, còn bắt trả tiền. rút một tờ một trăm tệ, đưa thẳng cho: “Vậy thì hủy hôn. Tiền thừa cần trả, giữ lấy mà mua quan tài.” Anh tưởng quỵt tiền, lập tức gọi vị luật sư giỏi nhất đến tính sổ. Kết quả đối chiếu xong, mặt trắng bệch như tàu lá.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
