Nội dung truyện
Mỗi khi đến kỳ nguyệt tín, nương nương lại sai ta đêm khuya dâng trà cho hoàng thượng. Đến lúc trời tờ mờ sáng, ta mới lê bước, lặng lẽ quay về Phượng Nghi cung. Năm ta hai mươi lăm tuổi, rốt cuộc ta đã mệt mỏi. Trên long sàng, ta cầu xin hoàng thượng ban cho ta một danh phận. Người gạt lệ trên má ta, vẻ mặt vẫn điềm nhiên: “Hoàng hậu vốn nặng tình xưa, e rằng không nỡ, chớ để nàng khó xử.” Ta im lặng, nắm chặt ga giường. Tình cảm đế hậu sâu nặng, thiên hạ ai cũng rõ. Ngày hôm sau, ta gõ cửa cung của thái hậu, tình nguyện thay thế công chúa gả đến biên ải hòa thân. Thái hậu mừng rỡ khôn xiết: “Từ hôm nay, ai gia sẽ nhận con làm nghĩa nữ, an tâm mà chờ ngày xuất giá.” “Hoàng thượng, đứng sững ra đó làm gì? Mau đỡ nghĩa muội của con dậy đi chứ.” Ta thấy bóng hoàng thượng đến muộn, sắc mặt người tái mét.
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
