Nội dung truyện
Ta và bệ hạ vốn quen từ những năm tháng còn trẻ, khi gió xuân trong kinh thành vẫn dịu dàng thổi qua mái tóc, bao nhiêu duyên nợ xoay vần, cuối cùng trở thành thê tử của. Mười năm phu thê, từng tưởng tình ý dành cho tựa dòng nước sâu, càng chảy qua tháng năm càng thêm lặng lẽ mà bền lâu. Chàng vì trưởng của mà thăng quan tiến tước, ban ân chuẩn cho tùy ý nội đình Tử Cấm, tựa như chốn cung cấm nghiêm ngặt cũng chẳng còn là nơi ngăn cách. Những ân điển mà bao nhiêu phi tần trong lục cung cầu mãi chẳng đến, một đặt lòng bàn tay như báu vật. Thế nhân bên ngoài chỉ rằng dùng dung mạo để mê hoặc quân vương, mắng Tạ gia chúng dựa sủng ái mà sinh lòng kiêu ngạo, còn dám vươn tay khuấy động triều đường. Mãi cho đến buổi săn mùa thu năm, trưởng chắn một mũi tên lén bắn từ rừng sâu. Chàng trong nháy mắt tựa như mất hết lý trí, ôm lấy thể đầy máu của trưởng, lảo đảo xông ngự trướng, giọng khàn đặc như cát đá nghẹn trong cổ họng. “Là bảo cưới, lời mà cưới nàng. rốt cuộc, nàng cũng chỉ là một bóng dáng vài phần giống, chẳng khác nào kẻ khát nước tự ép uống thuốc độc.” “Sơ Dật, thể trời sinh là nam là nữ, vì nhất định chịu vì khoác lên một áo cưới đỏ?”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
