Nội dung truyện
Ta vốn là huyết mạch chân chính của hoàng gia, chỉ tiếc cất tiếng chào đời khác lặng lẽ đổi, để một đứa trẻ xa lạ thế vị trí vốn thuộc về. Đến ngày tìm trở về, Hoàng hậu chẳng những định trả phận cho, mà còn lấy danh nghĩa con dâu bước Đông cung, gả cho vị Thái tử giả hưởng thứ suốt mười bảy năm. Bởi sự xuất hiện của, Tiêu Tĩnh Hoài buộc từ bỏ hôn ước với thanh mai trúc mã, khoác hỉ phục thành cùng. Suốt những năm tháng về, quả thật từng nuốt lời. Từ Đông cung cho đến hậu cung, bên cạnh chỉ một; ngay cả khi lên ngôi cửu ngũ, cũng bao giờ tuyển thêm bất kỳ nữ tử nào. Chỉ là phía vẻ tình thâm khiến đời ngưỡng mộ, lòng từng thôi oán trách. Hắn đối đãi với lạnh nhạt, mỗi lời thốt đều sắc bén đến mức thể cứa tim. “Giá như nàng xuất hiện, Tương Nghi đến nỗi trao nhầm cả đời cho một kẻ khác?” “Nếu trời xanh còn cho trẫm thêm một kiếp, dù vứt bỏ cả ngai vàng, trẫm cũng sẽ để nàng chịu thêm nửa phần tủi.” Ta từng cố gắng sửa đổi bản, từng bước học cách trở thành mà thể bằng ánh mắt khác. Thế nhưng bất kể tiến xa đến, vẫn hết đến khác kéo những góc khuất chẳng bóng, dùng sự cay nghiệt của mà giày vò. “Dù nàng thêm bao nhiêu sách, học thêm bao nhiêu lễ nghi, cũng chẳng thể sánh nửa phần của Tương Nghi. Thay vì hao tâm phí sức những chuyện vô ích, chi bằng an phận thành bổn phận của một Hoàng hậu.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
