Nội dung truyện
Đêm ngày Ngọc Nhiêu xuất giá, tự tay chải tóc cho. Trong gương đồng phản chiếu hai gương mặt vài phần tương tự, nhưng mày ngài mắt phượng của so với năm đó nhiều hơn một phần khí, bớt một phần ưu tư nhu nhược. Nến hỷ long phụng án thư nổ lách tách, ánh lửa chiếu rọi hai má ửng hồng. Ta cầm chiếc lược ngọc, từng nhát từng nhát chải theo mái tóc xanh mềm mại của, miệng khẽ niệm lời cát tường: “Một chải chải đến đuôi, hai chải bạc đầu răng long, ba chải con cháu đầy đàn..."“Tỷ tỷ."Ngọc Nhiêu bỗng nhiên giữ chặt tay. Tay của đang run rẩy. Ta ngước mắt trong gương đồng, phát hiện vành mắt đỏ hoe. “Sao thế?"Ta đặt chiếc lược xuống, xoay đối diện với. Ngọc Nhiêu cắn môi, im lặng hồi lâu. Bên ngoài cửa sổ tiếng chim đêm kêu thảng thốt, tiếng giọt đồng lọt tách từng giọt như gõ thẳng tim. Muội đột nhiên quỳ sụp xuống. “Ngọc Nhiêu!"Ta định đỡ dậy, nhưng kiên quyết chịu lên. “Tỷ tỷ, hai chuyện giấu tỷ."Giọng khẽ, khẽ như thể sắp vỡ tan, “Chuyện thứ nhất... Lần ở chùa Cam Lộ đó, Quả Quận vương tình cờ ngang qua."Tay khựng giữa trung. “Chàng là cố ý trì hoãn hành trình để giúp tỷ hồi cung."Nến hỷ nổ vang một tiếng rụng tàn. Ta thấy thở của chính trở nên thật nặng nề, lồng ng/ực như ai đó bóp nghẹt. Ngọc Nhiêu ngẩng đầu lên, nước mắt dàn giụa khắp mặt. “Chuyện thứ hai,"bờ môi run rẩy, “là Đôn Thân vương phi bảo giấu đến ngày hôm nay."Ta bấm chặt lòng bàn tay, im lặng chờ đợi. “Năm đó tỷ sẩy thai ở chùa Cam Lộ, là ngoài ý."
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
