Nội dung truyện
Ta là đích công chúa của Đại Lương. Trong đêm vong quốc, phụ hoàng loạn tiễn xuyên tim, mẫu hậu treo cổ tự vẫn, đầu của ba vị hoàng treo tường thành thị chúng. Chỉ riêng mười một tuổi của Thái tử địch quốc bế khỏi núi thây biển máu. Sau khi diệt Đại Lương, Cảnh quốc chiếm lấy kinh thành cũ, sửa hoàng cung Đại Lương thành Cảnh cung dời đô tới đó. Cả nhà chúng chịu đầu thai, chờ đợi địa phủ suốt năm năm, chỉ mong báo thù xong sẽ xuống đoàn tụ, để cả nhà cùng đầu thai, bắt đầu một kiếp mới. Dù trong tay con bé Phong Vân lệnh, báo thù vốn chẳng chuyện thể. Phong Vân lệnh gồm hai phần. Hắc lệnh thể triệu tập cựu bộ Đại Lương, còn huyết lệnh nhận máu của hoàng tộc, dùng để xác định chủ nhân cuối cùng mà cựu bộ theo. Ta giấu hắc lệnh trong sợi dây đỏ tặng, còn huyết lệnh nhét đế giày con bé khi chết. Thế nhưng Mạnh bà khe khẽ thở dài. “Muội của ngươi hôm nay thành.” Chiếc bát sứ trong tay rơi xuống đất, phát một tiếng choang. Râu phụ hoàng tức đến run lên. “Nó gả cho ai?” Mạnh bà ngẩng đầu. “Thái tử Cảnh quốc, Tiêu Đồ.”
Danh sách chương
1 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
