Nội dung truyện
Mẹ từng là vị thiên kim giả của Hầu phủ. Trước khi tàn lực kiệt, bà đưa về Hầu phủ. Hầu gia thấy cô độc đáng thương, nơi nương tựa, liền chủ, gả cho thế tử thê. Thế nhưng thế tử vẫn luôn oán hận năm xưa suýt khiến phụ vì bà mà trái với lễ giáo, cho nên đối với, lạnh nhạt như băng. Trong chuyện phu thê, luôn dùng đủ cách khiến khó giữ lòng, dùng giọng lạnh lẽo mà mắng lẳng lơ, thấp hèn: “Quả nhiên sự hạ tiện cũng là thứ truyền từ đời sang đời khác. Mẹ ngươi từng câu dẫn phụ, nay ngươi cũng câu dẫn?” Thành suốt hai mươi năm, đứa con trai duy nhất của chúng cũng là một say rượu mới. Hắn xem đứa trẻ như nỗi nhục thể gột rửa, đối với nó trăm bề khắc nghiệt, cuối cùng ép đến mức ngay cả con trai cũng sinh lòng chán ghét, hận. Trở ngày Hầu gia gả cho thế tử. Ta chủ động cất lời: “Hầu gia, thế tử vốn là biểu của. Trước lúc lâm chung, từng căn dặn, và chỉ thể lấy danh phận biểu mà xưng hô với.” Hầu gia xong thì sững, thần sắc trong khoảnh khắc cũng thoáng hiện vẻ hoảng hốt. “Mẹ ngươi… thật sự như, thì ngươi cứ an tâm ở Hầu phủ.”
Danh sách chương
2 chươngBình luận
để tham gia bình luận.
- Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
